Khi tôi nhìn sang người khác

Cái cảm giác thật lạ khi nhìn thấy con bọ màu đen to cỡ hạt đỗ chết lặng lẽ ngay dưới tấm rèm bên trái dùng để che nắng hiên phòng khách, cũng là chỗ phơi quần áo luôn.

Ngay hôm đó đã thấy bọn kiến đánh hơi ra rồi, tôi mặc kệ để đó xem sao, thế rồi hôm sau hay hôm sau nữa tôi không thấy nó nữa, cũng dễ đoán.

Ờ, mình rồi sẽ giống con bọ đen đó.

Mọi thứ sẽ được tô thắm thêm cho da diết nhưng xét cho cùng, cái chết sẽ chẳng có sự phân biệt ở mức cơ bản.

Chúng tôi sẽ đều mục ra.

Chúng tôi chẳng biết mình đi về đâu hay thậm chí là có đi thực không.

Có quay lại hay không.

Và chúng tôi mất tất cả. Tất cả những gom góp cả đời.

Con người là nỗi khốn khổ, bởi y ý thức được cái chết của mình & ý thức được cái phù du của sự tồn tại, thế nhưng y lại không biết ứng xử với nó thế nào cho phải lòng.

Cái khổ là vì ở giữa, là vì quá độ, vì dây dưa chả biết làm sao.

Nhưng y không thể quay lại như con vật được nữa, y đã thấy rồi, y không thể giả vờ không biết rồi cắm đầu vào cát. Nếu y cố tình làm thế và khi cái chết ập đến y sẽ khốn khổ đến cùng cực. Như là chưa bao giờ được sống vậy.

Cuộc sống biến y thành cái máy. Không, như thế là đổ tội. Y cảm thấy mình như một cái máy.

Y rất thành thạo, hiệu quả, năng suất.

Nhưng y chán nản. Y đoán được ngày mai sẽ làm những gì, biết quá rõ. Nó làm ra mọi sự thành chán, y quá rành rõ cuộc đời thường nhật của mình.

Nó giống như kéo lê. Rất mệt rồi, muốn dừng mà không dừng được.

Y cảm thấy đời mình có thể đẹp hơn thế này, nhưng y chẳng thấy điều gì cả, y cứ hy vọng rồi thất vọng từng ngày.

Cãi bẫy mà y tự giăng ra?

Y sống thế nào đây. Sống thế nào với nỗi day dứt này. Điều này là không thể nếu đến chết y vẫn không trả lời được. Nó là nỗi nhục nhã ê chề.

Y sống thế nào đây để y cảm thấy yên ổn với bản thân mình. Để y thấy cái nhẹ nhàng thư thái của thân xác cũng như tâm hồn mà có những lúc nào đó trong đời y đã thấy.

Y có nhiều thứ, nhưng cuộc đời y như là trận chiến, nó căng cứng, đau đớn.

Sở hữu nhiều thứ là nỗi ám ảnh. Nó là cái bẫy ngọt phải không?

Chỉ cần lơ đi một chút thôi, lúc bắt đầu hành động của mình, y rước họa vào thân.

Bẫy có rất nhiều.

Y phải tiến đến sự tự chủ, tự quyết.

Hãy dũng cảm lên, đây là cơ hội.

Y tự hỏi những kẻ thanh bình đã sỡ hữu điều gì mà y không có.

Hắn ta hiểu biết hơn, thông minh hơn, đạo đức hơn, hoàn cảnh tốt hơn, bố mẹ yêu thương hơn.

Y lại đổ lỗi. Một chiến thuật hoàn hảo cho việc né tránh. Sợ hãi.

LÀ CHÍNH MÌNH.